Thanh Cao Cũng Chỉ Một Đời

Mấy đứa bạn post trên facebook nói thầy bệnh nặng, nằm bệnh viện. Đọc xong tin không vui cũng chẳng buồn, cũng chẳng like, chẳng comment. Vài bữa sau chúng nó lại post nhắn đi đám ma thầy.

Vừa dạy toán, vừa làm phó chủ nhiệm lớp trong 3 năm cuối cấp nhưng mình chẳng thích thầy vì một nguyên nhân duy nhất – không phục. Không phục không phải thầy không giỏi mà không phục cách cư xử của thầy. Đầu tiên là chuyện thầy suốt ngày mang cái Honda 67 cà tang đến học bố mình sửa xe. Bố mình dĩ nhiên không phải thợ sửa xe, chẳng qua cũng có một cái 67 cà tàng nên sửa riết thành quen, rồi thành giỏi. Thầy đến học hỏi nhưng lại quên không thanh toán tiền phụ tùng thay thế, dầu nhớt. Không những thế thầy còn toàn đi uống bia hơi với bố mình và quên chẳng trả tiền. Bù lại thầy đặt lòng tin tuyệt đối vào tài năng toán học của mình. Các bài kiểm tra thường 2 câu hỏi đầu mình chỉ cần viết “Làm được” hay thậm chí “quá dễ” và làm các câu khó tiếp theo nhưng vẫn được 10 như thường. Có lần thằng bạn ngồi bàn trên nhìn thấy bài của mình, đem lòng tỵ nạnh cũng bắt chước ghi theo bị không điểm. Nó giận dỗi mình mấy tháng liền vì thầy thiên vị mình.

Đã thiên vị lại còn dê. Cứ thấy gái xinh là thầy xông đến. Mỗi lần nhìn thầy say đắm ngắm hoa khôi của lớp là mình thấy ngán ngẩm. Có lần thầy than rằng giá hàm răng của mình trắng hơn thì mình sẽ là đại mỹ nhân. Nếu ai đó nói vậy tuổi này chắc mình sướng lắm. Nhưng lúc ấy nghe xong chẳng hiểu sao mình lại thấy sợ chết khiếp. Đúng là cái thời nông nổi: người mình thích nói mình xinh thì cho là khen, người mình không thích nói mình xinh thì cho là dê.

Có một năm chẳng hiểu sao mình được chọn đi thi học sinh giỏi. Cả hai môn luôn: toán và văn. Mình thích văn hơn nên quyết định đi thi văn. Thầy lấy quyền làm giáo viên phó chủ nhiêm, và cả tình bạn với bố mình ép mình đi thi toán. Ngậm ngùi chuyển sang đội bồi dưỡng luyện thi của trường. Nguyên tắc là 3 đứa cùng luyện, hai đứa kiểm tra cao nhất sẽ được đại diện trường đi thi. Toán vốn không phải sở trường mà chỉ là sở trung thôi nên mình cũng không chắc là mình làm bái tốt hơn hai trí óc siêu việt còn lại. Chẳng may chó ngáp phải ruồi bài kiểm tra ,mình làm lại tốt hơn một bạn. Thế là mình cùng bạn kia được chọn đi thi thố cho trường. Vừa vào phòng thi, điểm danh xong, thì bạn kia xuất hiện với là thư của trường đề nghị thay mình bằng bạn đó. Thế là mình bỗng dung bị xấu hổ một phen, lút cút cắp hộp bút đi về.

Thầy còn có tật cầm nhần không trả. Mình vốn có một cái nhẫn bằng bạc hình con rắn, hai mắt gắn đá xanh (chẳng phải đá quý hiếm gì), nhưng nhìn khá lạ. Thầy thích lắm, năn nỉ mượn cho bằng được, đeo luôn vào tay rồi khỏi trả. Mình đòi mấy lần không được, bắt bố lên đòi hộ. Bố thuyết phục mãi mình mới bỏ.

Nghĩa tử là nghĩa tận, lúc này còn nhớ đến những điều không vui xưa làm gì. Khổ nỗi bộ não tuy ở trên người mình không phải lúc nào cũng hoạt động theo ý mình. Nó thích nhớ là ký ức cứ trở về. Đầu tiên là những ký ức không vui. Sau đó nó mới từ từ nhắc mình những năm tháng thầy đã dạy dỗ cho mình. 3 năm ròng rã, ngần ấy kiến thức tính ra thì dường như công nhiều hơn tội. Thời đó lương 3 cọc, 3 đồng, thầy cũng phải bôn ba, chạy vạy để lo cuộc sống cho gia đình. Thời buổi bây giờ kinh tế đã khá hơn, nhà giáo có người giàu có tiêu tiền như rác cũng chắc gì tìm thấy một người thanh cao không vướng mùi đồng. Nói cho cùng thanh cao cũng chỉ một đời, xấu xa cũng vẫn cuộc đời đó: không hơn cũng chẳng kém. So đo làm gì, tính toán làm chi.

Thầy ơi hãy yên nghỉ. “bán tự vi sư” thầy vẫn mãi mãi là thầy của chúng em.

Độc Lập và Cô Đơn

Con gái kể chuyện thầy giáo muốn biết thói quen của từng người trong đội để có thể huấn luyện dễ hơn nên đã đưa ra 3 lựa chọn:

  • Thích làm việc độc lập
  • Thích làm việc theo nhóm
  • Thích được cầm tay chỉ việc

rồi hỏi Mommy đoán con chọn cách nào. Không cần suy nghĩ mình nói con sẽ chọn cách làm việc độc lập. Con cứ thắc mắc tại sao mình biết, mình chỉ cười nói chẳng lẽ Mommy lại không biết con gái muốn gì ư?

Ngày xưa mẹ hay nói với mình “tao đẻ ra mày lại không biết mày muốn gì sao?” Lúc đó mình thường thấy ấm ức vì mẹ luôn nói câu này khi muốn thuyết phục mình làm theo ý mẹ. Nhưng đó đã là chuyện của ngày xưa rồi. Bây giờ mình làm mẹ hai đứa con nên có rất nhiều việc mình tự giải quyết, không còn hỏi ý kiến của mẹ nữa. Con chim thoát ra khỏi lồng cứ tưởng sẽ tận hưởng sự tự do của mình. Sướng thì có sướng nhưng đôi lúc vẫn có cảm giác nhớ cái lồng son ngày ấy khi mình chỉ việc học và chơi, vô lo, vô nghĩ. Con gái bây giờ khác với mình quá. Nó thích chia sẻ, bày tỏ quan điểm, thích làm việc độc lập, thích có quyền quyết định những vấn đề liên quan đến nó, Có lẽ cũng do mình khuyến khích, ủng hộ.

Bữa nay con gái về nhà, mặt buồn nói với mình thầy không dạy con gì hết. Lúc nào con cần thì phải tự đi hỏi thầy. Thầy chỉ chăm chú dạy cho các bạn khác. Hờn tủi phảng phất trong giọng nói của con gái khiến mình quan tâm. Mình phân tích rằng thầy đã làm đúng theo yêu cầu của con, để con tự lập chứ không phải yêu người này, ghét người kia. Con à lên một tiếng rồi hỏi: “Mommy làm việc độc lập nghĩa là phải cô đơn hay sao?”
Đời là thế không có phương pháp nào hoàn mỹ. Ai cũng phải hy sinh để đạt được cái mình muốn. Nhưng có những lúc thật khó chấp nhận hoàn toàn.

Thượng Đế Có Công Bằng

Con trai tuyên bố không thích đại diện cho trường nữa, muốn rút khỏi đội đá banh của trường dành thời gian làm việc khác. Trước đây hai tháng khi đội tuyển bóng đá của trường bắt đầu tập luyện ngày nào con cũng lo lắng sợ không được vào đội tuyển. Bây giờ được vào rồi thì lại muốn ra giữa chừng, thật khó hiểu.

Nhẹ nhàng tìm hiểu nguyên do mới biết hai thầy huấn luyện của con không biết đá bóng. Thoạt nghe mình cũng hơi sững nhưng rồi thấy con nói cũng không sai. Những buổi tập luyện của đội đều là chạy vài vòng quanh trường rồi mở You Tube yêu cầu các em xem và tự tập theo. Gần đến mùa giải thầy thấy cần phải tang cường chân sút nên cho các em luyện sút cầu môn. Yêu cầu của thầy là phải sút vào góc cao để tránh trường hợp thủ môn bắt được. Con sút bóng bổng nhưng đi vào chính giữa khung thành nên thầy chê không đúng. Demo cho học trò xem quả đầu thầy sút trượt, quả thứ hai bóng lăn lông lốc trên sân chẳng vào được đến khung thành. Trình độ của thầy như thế nên các tuyển thủ chỉ cần khỏe, chạy nhanh thấy bóng là bu vào giành giựt là được. Loại chơi bóng có kỹ thuật, biết chuyền, biết chạy chỗ thầy bảo lười. Đó chính là lý do con thất vọng.

Nói chuyện với con xong thấy đời luôn là vậy. Trường học, nhà máy, công sở hay chính quyền ở đâu cũng dễ dàng tìm thấy loại người không biết làm nhưng lại vẫn yên ổn ngồi chỗm chệ trên đầu người khác. Họ có thể có rất nhiều tài mà nhân viên họ không có như tài đi trước đón đầu, đi tắt để tiến than nhưng kỹ năng tối thiểu để hiểu và làm việc lại không hề có. Chẳng hề chi họ vẫn sống khỏe, vẫn ăn trên, ngồi chốc, vẫn thành đạt, vẫn hơn người. Kẻ bề dưới nếu không hợp cạ thì biến cho nhanh vì quan lộ tốt đẹp hay không lại dựa vào nhiều yếu tố khác nhau chứ công việc chỉ là một phần rất nhỏ.

Khi còn nhỏ ta có cơ hội để bỏ đi nhưng khi lớn rồi nếu cứ bỏ đi thì chẳng làm được việc gì cho ra trò. Thế nên ta luôn phải cắn răng tự nhủ C’est La Vie, chứ cứ đi hỏi Thượng Đế có công bằng thì chắc suốt ngày Thượng Đế phiền lắm. Chấp nhận và sống với nó. Sau khi nghe mình phân tích con tiếp tục đá hết mùa này nhưng vẫn khăng khăng mùa sau con nghỉ. Ừ nó cũng có cái đúng, nếu không muốn chịu đựng thì tại sao phải đâm đầu vào.

Love the way we are

Son is learning about descriptive writing in his integrated writing class. The teacher is encouraging to choose superhero as their character to improve their imagination. I jokingly asked him to describe his mommy. After a paragraph long about how wonderful his mom (me) is, son starts to describe the bad traits.

He confidently said “I am quite sure I inherit the clumsiness and forgetfulness from you.” I was laughing hard then asked him to prove it. Son turned to his Dad, quietly driving and listening to our conversation, asking his Dad to back his statement up. His Dad chose to focus on driving. I told him he won’t find back up from his Dad for his comment on me. Reason is simple. His Dad knows the consequences.

Next day I asked son to describe about his Dad. Son politely declined saying he is sleepy and tired after class. Upon my insistence he said his Dad is a very caring Father. No further comment was made for he wanted to rest. I tried another approach by asking what character of his Dad he would change if he could do. Without hesitation he replied “I would not change anything for he will no longer be my Dad after change”

What a compliment!

When you love someone you just love the way they are, love their good and their bad. Kids know it but sometimes adults like us forgot. Let’s strive to be the parents whom our kids do not want to change anything about.

growing up

“I found myself more artistic now, mom.”
The sharing came surprisingly. A year plus ago my son hated art. He struggled in art class and often felt dreadful looking at his drawing or art objects. Countless time I have to tell him the importance of art in life. Not far off art or music is one of the IB subject he needs to take at Grade 12. As matter of fact the line between beauty and ugliness in art is a very thin. No artist can ever win the heart of all the people in the world.

To give him an alternative we put him in music class. The objective is for him to explore his own talent in another field. At least he knows he does not need to stick to art. But the result is better than expected. When art is no longer a worry he starts to enjoy it.

Perhaps this psychological effect works on all of us. We tend to shy away from pressure especially when we are not up to the expectation. However when there is no pressure we may look at different perspective. If you ban kid from taking coffee, one day they may shock you for secretly they have been sipping coffee with their Dad behind your back. Keeping them away from something may do more harm than good. After all as part of the growing up your kid will sometimes go out of the way or sneak in at some dark corners. Don’t let them face the world alone for they may fall hard and never can stand up. But holding their hand to cross the road is not a good approach either. The best way to manage a teenage is to let them try thing by themselves and keep an observant eyes. Be there when they need your advice, tell them right from wrong but don’t stop them from trying. It’s them our little dearest who need to grow up.

Trust – A Luxury No One Can Afford

People often talk about “trust”. You trust me, I trust you, and we trust each other. Trust is the highest level of believing in someone capability or ability to settle or handle some things. Often in working relationship, in normal life we need to trust our co-worker, our partners. Concern is if trust is a must in a relationship or just a nice thing to have.

Let’s take a working relationship. Very often company will put middle management in between the top men and the staff. They believe having middle manager to supervise the staff, gather feedback, opinions for high level managers is efficient.

Why can’t the staff deal directly with the higher manager? Staff is the one who hand on with daily issue. They know exactly the routine, the system to work. Sometimes middle manager can’t event perform a task of the same level with the staff.

The reason is quite simple. If everyone is reporting to the big boss, the boss will have his handful of issues. Bogged down with the small things boss has no time left to steer the wheel and drive the boat forward into the right direction. Worst of all he has no time to double check on the quality of the work done.

Primary objective of having middle manager is to have someone to manage the workflow. Manage means operate, check and ensure. Why check when you trust someone and leave them to do the job?

There is only one answer: trust is a luxury that no one can afford. You got to live with the fact that your boss will never fully trust you.

Harry Assessment

Harry is a smart grade 3 boy. Reviewing his score cards the principal decided to recommend Harry to skip Grade 3 and promote to Grade 4. Ms. Tan, from Ministry of Education agreed to let Harry promote to Grade 4 if he can pass an interview with her.

Standing in front of the principal and Ms. Tan, Harry seemed relax and calm. Ms. Tan started to ask Harry:

  • Question 1: What do you have in your pants that I don’t? – The principal started to puzzle why Ms. Tan asked such sensitive question to 8 years old boy. Harry answered: “Underwear”. The principal relieved
  • Question 2: What happens when man is standing, woman is squatting and the dog is on its hind legs? Principal felt cold sweat on his face. Harry answered: taking a pee.
  • Question 3: What starts with a “C” that is hard inside, soft when comes outside with white juice? The principal legs were trembling. Harry confidently said “Coconut”
  • Question 4: All right, Ms. Tan said. Here is the final question of your assessment. What word starts with letter “F” ends with letter “K”. It is hot and lots of excitement in between? The principal felt onto his knee. Harry without hesitation told Ms. Tan “Fire Truck”

The principal immediately said “Send Harry to university straight away. I’ve got all questions worng.”

Fine For Dirty Cars

Dubai is one of the world’s richest cities. The city has 1.4 mills population and 1.2 cars on the road every day. It is easy to own a car in Dubai for petrol is cheap and other tax is minimal. In some places like the world’s largest shopping mall Dubai Mall parking is free. Thus you have no reason not to own a car in Dubai.

But the Emirate has a strict rule to ensure the city’s cleanliness. Car on the road must be cleaned. There is a fine for dirty cars traveling inside the city. Thus you hardly spot any muddy, dusty cars on the road. Perhaps Vietnam can use this system to ensure trucks/lorries and cars are cleaned up properly to reduce the air pollution and beautify the cities.

 

Fear Is A Choice (2)

“Fear is a choice” we repeated it thousand times when we are wild awake and even in our dream. Still fear to lose a closed one is there, never go away. We try to move on with daily life, getting ourselves busy with other activities – fear comes every moment we stop for a break. Worst it even comes in the middle of a meeting, a conference or a chat with friend.

We decided to look at thing in a positive way by saying to ourselves “thing has to come will come.” Then we tried to anticipate the outcome, asking ourselves what we can do, what we can’t do, have we missed out anything.

We know the fear comes from our love to that person. The more we love the worst our fear will be.

Fear Is A Choice

The father in ‘After Earth” told the son that fears is a choice. You can choose to fear or not to fear. It is a product of human imagination about things will happen in the future. When we got attack by someone we fear we may die from the attack. When we eat unhygienic food we fear we may get sick. Hence fear only comes when we try to predict, foresee the consequences. A baby knowing nothing what will happen next in their life have no fear when climbing the wall, jumping down to the swimming pool or chasing after the German shepherd dog.

There is some sense into this theory. Knowing it does not help us to become fearless anyway. We will still be jumping off the cushion fearing a cockroach dropping down. That’s how human behave.